… phải nấu một nồi phở vì đọc bài này xong thì thèm quá xá. Nhà mình, ai cũng thích ăn phở. Người dạy mình cách nấu phở là chị Chấn. Người dạy mình nâng cách nấu và thưởng thức phở lên hàng nghệ thuật là anh Cường, chồng của An. Kevin đi đâu, vào nhà hàng nào cũng đòi “ăn bún”, nhưng thật ra là ăn phở. Andy lần nào cũng phải có một chén tương nho nhỏ để chấm bò viên và thịt. Nấu một nồi phở, ăn một ngày, nhưng mùi phở đọng lại, vương vấn trong nhà một tuần. Phải lấy perfum xịt mới bay hết mùi.

 À, còn nếu ai hỏi “sao không đi ra tiệm ăn phở mà nấu cho mắc công?”. Câu trả lời rằng Toronto có một tiệm phở ăn ngon thôi. Đó là tiệm Linh (của ca sĩ Giao Linh, ở đường College). Còn các tiệm khác như Phở Mì 99, Đào Viên, Bò Tơ.. .món phở ăn xong làm mình ách bụng vì tức “sao mà nấu dở vậy?”. Có bạn nói vài tiệm bên Mississauga bán phở ngon, nhưng mình chưa thử qua. Ai đi xa nhà cũng giỏi giang là vậy. Đi ăn thấy không hạp ý thì tự về mày mò làm.

Có lần, Andy hỏi “món nào má thích nhất?”. Mình nói là “Bún Bò và Phở”, đồng hạng. Còn 2 anh em thì xếp Phở lên số 1. Nói tiếng Việt không rành, nhưng ăn món Việt thì 2 đứa rành lắm!!! Thôi, dài dòng vậy. Mời bạn đọc trích đoạn Phở của Nguyễn Tuân trên báo SGTT

Phở là một miếng ăn rất nhiều quần chúng tính. Ông muốn ăn phở ngồi hay là đứng lù lù ra giữa hiệu mà ăn cũng không ai nói, ăn ngồi ăn đứng tuỳ thích. Phở là một món ăn bình dân Công, Nông, Binh, Trí, các tầng lớp nhân dân lao động, thành thị, nông thôn không mấy ai là không biết ăn phở.Người công dân Việt Nam khi còn ẵm ngửa, cũng nhiều vị đã nếm phở rồi, chỉ có cái khác người lớn cái bát phở tuổi ấu trĩ chưa biết đau khổ ấy, chưa cần phức tạp, không cần hành hăng, chanh chua, ớt cay. Con nhà nghèo, nhiều khi lại không cần cả thịt nữa, mà căn bản bát phở nhi đồng vẫn là bánh và nước dùng thôi.

Phở ăn vào bất cứ lúc nào cũng đều thấy trôi được cả. Sớm, trưa, chiều, tối, khuya, lúc nào ăn cũng được. Trong một ngày ăn thêm một bát phở, cũng như lúc trò chuyện ăn giọng nhau mà pha thêm một ấm trà, cùng thưởng thức với bạn bè, hình như không ai nỡ từ chối một người quen rủ đi ăn phở. Phở giúp cho người thanh bạch đủ điều kiện biểu hiện lòng thanh thảo với bầu bạn, nó hợp với cái túi nhỏ của mình. Phở còn tài tình ở chỗ là mùa nào ăn cũng thấy có ý nghĩa thâm thuý. Mùa nắng ăn một bát, ra mồ hôi, một cơn gió nhẹ chạy qua mặt qua lưng, thấy như giời quạt cho mình; ăn phở nóng, đôi môi tái nhợt thắm tươi trở lại. Trong một ngày đông của người nghèo, bát phở như một tấm áo kép mặc thêm lên người. Đêm đông có người ăn phở xong, tự như coi vừa nuốt được cả một cái chăn bông và tin rằng có thể ngủ yên đến sáng mai đi làm khoẻ. Dùng những hình ảnh bình dị đề nói lên mùa đông ở Việt Nam, tôi không cho gì nên thơ bằng cái hình ảnh một bếp lửa hàng phở bến ô tô, nhiều hành khách quây quanh chờ đợi bát mình, vai rụt xuống một tí, người nhún nhảy như trẻ em đang thú đời. Tết nhà ai cũng bánh chưng, cá kho, thịt đông nhưng vẫn rất đông người tình cờ mừng tuổi nhau ở những hiệu phở khai trương từ mồng hai Tết.

http://sgtt.vn/Huong-vi-que-nha/126214/Pho.html

Advertisements