Trong một buổi open-house của trường Andy, cô giáo giới thiệu bạn Jamais đọc một chương tiểu thuyết bạn viết. Tiểu thuyết về một chú rồng, trải qua một hành trình đầy biến động để quay về ngôi làng của tổ tiên để tìm ra cách cứu thế giới. Andy nói Jamais không phải là bạn duy nhất có tiểu thuyết riêng, mà nhiều bạn trong lớp cũng viết.

Mình biết Andy ấp ủ một tác phẩm từ năm lớp 3. Em có ý tưởng, vào lớp, kể cho mấy đứa bạn nghe, bọn bạn thích, cứ vào giờ ra chơi là túm lại kêu Andy kể tiếp. Andy bịa chuyện ra theo, và giờ thì các nhân vật và mạch truyện của em tràn lan đến nỗi, em không còn nhớ tác phẩm của mình bố cục ra sao. Mình khuyến khích con trai gõ vào máy tính. Mỗi tuần, em ngồi vào bàn cóc cóc được 30 phút, rồi mỏi tay và lảng sang việc khác. Sự không tập trung này cũng có phần do Út. Út thấy Andy ngồi gõ là lại sốt ruột, và tìm đủ cách gây chú ý.

Andy vừa viết xong chương 2. Em gửi cả 2 chương bằng email cho bạn. Bạn phản hồi, đóng góp, thắc mắc, và cả bẻ giò. Tối qua, lần đầu tiên Andy thú nhận là viết tiểu thuyết khó. Bắt đầu thì dễ, kể thì dễ mà viết ra thì kỳ công quá. Em so mình với tác giả bộ Eragon rồi nản. Mình nói là ai cũng viết, nhưng không phải ai cũng thành Stephen King, hay JK Rowling. Em hỏi mình đọc thấy hay không? Mình nhận xét là 2 chương như một nồi lẩu, đọc cứ thấy mang máng giống Lord of the Rings, hay Eragon, hay The Witch Wardrobe and The Lion. Em cười, nói là đúng khi viết, em bị những chi tiết trong truyện ám ảnh, nên tự nhiên mang vào, chứ không cố tình vay mượn ý tưởng. Nhưng em bật mí là có một lối thoát mới và em nhìn thấy hướng phát triển cho chương 3. Giờ, em chỉ cần có thời gian và quyết tâm ngồi viết.

Xếp Lego mất thời gian lắm :)

Xếp Lego mất thời gian lắm 🙂

Advertisements