Buckshaw By: Alan Bradley

Mình mê bộ 3 cuốn này và mê em gái Flavia 11 tuổi. Cô bé thông minh, gan lì, tinh nghịch và nói dối như cuội. Trên con ngựa sắt, cô bé hăng hái và liều lĩnh hơn cả cảnh sát để điều tra các vụ án mạng ở vùng quê tỉnh lẽ. Mình vừa đọc và vừa cười. Kể cho Andy nghe về cô bé này, Andy hỏi “Má muốn có một đứa con gái như vậy không? Nghe kể là thấy rắc rối rồi!!!”

Vài đoạn mình thích:

“Whenever I’m out-of-doors and find myself wanting to have a first-rate think, I fling myself down on my back, throw my arms and legs out so that I look like an asterisk, and gaze at the sky. ”

“Still, one of my Rules of Life is this: When you want something, bite your tongue.”

“Here we were, Father and I, shut up in a plain little room, and for the first time in my life having something that might pass for a conversation. We were talking to one another almost like adults; almost like one human being to another; almost like father and daughter. And even though I couldn’t think of anything to say, I felt myself wanting it to go on and on until the last star blinked out.”

“I was me, I was Flavia. And I loved myself, even if no one else did.”

Advertisements