The Cemetery of Forgotten Books

From Tanja (Tanychy) St. Delphi @ Goodreads.com. I copied it here as it shares my thoughts with this series.

“The fact is that I’ll never be able to write a real review for this book. Here is why :

1. I’m not good enough.
I’m not now and I’ll never be. It doesn’t matter how many books you have read or how smart you are, you’ll never be good enough for that. You won’t be able to find exact words and it’s not just you. Only person who can is the author himself, but I think he already said everything he wanted.
Don’t believe me?
– “Books are mirrors – you only see in them what you already have inside you.”
– “The moment you stop to think about whether you love someone, you’ve already stopped loving that person forever.”
– “A story is a letter that the author writes to himself, to tell himself things that he would be unable to discover otherwise.”
– “There are few reasons for telling the truth, but for lying the number is infinite.”
– “In the shop we buy and sell them, but in truth books have no owner. Every book you see here has been somebody’s best friend.”

Do you now?

2. It’s impossible.
I’ll try to describe it. It’s not the same feeling but the result is. You know that moment, or better said that feeling, when you see someone who means a lot to you and you have that beautiful feeling inside of you. Now try to describe it. You can’t? I know.

3. And last but not least….
Please allow me to quote the author:
“Once, in my father’s bookshop, I heard a regular customer say that few things leave a deeper mark on a reader than the first book that finds its way into his heart. Those first images, the echo of words we think we have left behind, accompany us throughout our lives and sculpt a palace in our memory to which, sooner or later — no matter how many books we read, how many worlds we discover, or how much we learn or forget — we will return.”
And this is mine.

shadow

And you will be more amazed listening to Mr. Zafon’s piano talents.

http://www.carlosruizzafon.co.uk/the-cemetery-of-forgotten-books/the-shadow-of-the-wind/

I accidentally got a pdf copy of The Shadow of the Wind. Enjoy shadowofthewind

 

7 cups of Tea

Chị em mình mãi đến hôm nay mới kết nối lại với nhau, những câu chuyện cũ mới đan xen và tình cờ đến một ngã rẽ, chị kể cho em nghe về 7 cups of Tea, một trang mạng giúp những người trầm cảm tìm lại tiếng nói và được lắng nghe.

Trầm cảm như một tai ương, len lỏi và làm xói mòn những quan hệ trong gia đình. Trầm cảm thay đổi con người đến một lúc họ không còn khả năng function. Bạn em có câu giải thích đơn giản như thế này “Nhìn nè, ly đựng 1/2 nước. Rõ rành rành, nhưng với một người trầm cảm, họ nhìn thấy cái gì đó, mình không hiểu nổi, nên không trao đổi được. Nói câu trước câu sau là gây tổn thương cho nhau. Có người bị depression trong nhà, mình như đứng trong quicksand vậy. Có những lúc lún cực nhanh, mà không biết làm sao thoát ra”.

Chị nghĩ 7 cups of Tea mang lại những kết quả khả quan. Em chép lại đây cho ai quan tâm. Em hy vọng những bạn nhỏ yêu thương của chúng ta tìm lại nụ cười và niềm vui.

https://www.7cups.com/

http://blog.time2track.com/a-psychologists-honest-review-of-7-cups-of-tea

Hoa trắng

paperwhites

Đăng lại hình ở đây, xem như để lấy cảm hứng cho mình. Sau 6 tuần, hy vọng mình sẽ chụp được một tấm hình của hoa trắng nhà mình.

Paperwhite ép ra hoa từ củ, có thể trồng trong nước hay trong đất, trong vòng 4-6 tuần sẽ ra hoa. Năm nay xem như mình bắt đầu muộn, hy vọng sẽ được thưởng hoa vào dịp Tết ta. Sau khi mình khoe vụ Paperwhites, dì L nói mình giỏi nhất trong việc bày ra việc để làm. Cả ngày ngẫm nghĩ nhận xét này, giờ mới nhận ra chính dì là người dẫn đường cho hưu chạy Ngày xưa, dịp nào, mùa nào, dì mua hoa đó; rồi trang trí chút xíu trong phòng khách. Gọi là chút xíu vì nhà ông bà mái ngói, phòng khách chỉ có bộ xa lông và cái ti vi nhỏ. Vậy mà dì cũng bày biện hoa, ảnh treo. Giáng sinh, lúc nào cũng có hoa Noel đỏ thắm (hái nhà hàng xóm). Tết là rộn rịp làm bánh mứt và lặt lá mai. Mình có phụ trách một cái hồ cả to cả thước, vài tuần hai dì cháu lại hì hục thay nước tắm cá rồi chôn cá!

Giờ,  dì vẫn thêu tranh, đan áo và làm bánh. Mình nói là mình chỉ được cái ngón tay út của dì mà thôi.

Thời gian đã mất

Hàng năm, trước khi bắt đầu diễu hành Santa Claus, nhân viên bưu điện sẽ cầm túi đi dọc hai bên đường, nơi bao nhiêu trẻ em đang hăm hở chờ xem, để nhận thư gửi ông Santa. Địa chỉ của ông là Bắc Cực, với mã vùng là HOH OHO. Giờ mình mới biết đoạn xử lý tiếp theo là ông Santa có bao nhiêu thiện nguyện viên, làm việc trực tiếp với Canada Post, đọc từng lá thư của các em và viết hồi âm.

Mình hơi bực mình trong lần xem diễu hành Santa Claus năm nay ở Montreal khi Út nói rằng không có gì hứng khởi. “Tổng thể Giáng sinh” giờ gói gọn trong món quà em sẽ nhận từ ba mẹ và thời gian em sẽ được nghỉ lễ để chơi game.

Cuối tuần rồi, mình lôi đồ trang trí Giáng sinh ra nhưng không nhờ Út giúp. Em cũng chẳng nói năng gì, tự tay dựng cây thông, tách những cành nhựa xanh và treo đèn. Tối, hai má con ngồi đọc sách, bên cạnh đèn lấp lánh.

xmasCha mẹ gây ảnh hưởng đến con thế nào, chỉ được trong một khoảng thời gian nào đó, một chừng mực nào đó. Nhiều lúc, mình ước gì em ấy tíu tít như xưa khi viết lá thư đầu tiên cho ông già Noel, mắt tròn xoe khi nhận thiệp hồi đáp, sáng sau Giáng sinh ráng thức dậy sớm để chạy xuống xem quà ông Noel cho. Sự kỳ diệu của Giáng sinh đã phai lạt đi rất nhiều trong suy nghĩ của hai anh em làm mình tiếc nuối không ít.

 

For River (Johnny’s version)

Anh Hai chơi bài For River (Johnny’s version) trong chương trình Java after Dark tại trường tối 1/12/2016. Anh mê bản nhạc này sau khi chơi game To the Moon.

Ở một thời điểm nào đó trong tương lai, con người sẽ tạo ra một kỹ thuật có thể truy lại tất cả ký ức, và tạo ra ký ức mới để những giấc mơ trở thành sự thật. Nhưng tất cả chỉ xảy ra trong đầu, không phải trong thực tế. Và kỹ thuật này chỉ dành cho những người đang hấp hối. Đó như một ước nguyện cuối cùng.

Bạn sẽ đóng vai hai nhân vật trong trò chơi này, bác sĩ Eva và Neil. Họ đến nhà John, một cụ già bị hôn mê sâu, và chỉ còn sống trong một -hai ngày . Ước nguyện của John khi còn tỉnh táo là đi lên mặt trăng. Không ai biết tại sao John lại muốn lên mặt trăng.

Hai năm trước đó, River, vợ của John qua đời sau thời gian dài bịnh tật. Từ đó, John sống với hai người con. Nhưng cách duy nhất để người chơi biết về John là qua những mảng ký ức. Khi chạm vào ký ức của John, người chơi sẽ tiếp cận những ký ức gần nhất, từ đó, phải tìm ra 5 vật thể mà John nhớ để gợi ra ký ức trước đó. Khi một vật được gỡ, người chơi sẽ đi ngược về quá khứ. Có những ký ức vui, buồn, đau đớn, tức giận, hạnh phúc. Trong 5 giờ chơi trò này, người chơi sẽ cười và khóc vì To the Moon nói về tình yêu, bệnh tật, cái chết và sự tiếc nuối.

Giải câu đố cuối cùng, “đưa” John lên đến mặt trăng, người chơi nhận ra vì John và River khi còn bé xíu, từng ước hẹn nếu một ngày lạc nhau thì sẽ gặp nhau trên mặt trăng.

https://www.mobygames.com/game/to-the-moon

Những nội dung mind-bending, trí nhớ luôn là đề tài yêu thích của mình, từ phim đến truyện. Khi anh Hai kể về To the Moon, mình liên tưởng đến phim Shutter Island, Inception, Memento, The Prestige, Mulloland Drive, Before I go to Sleep, 12 Monkeys  và những giây phút oh-my-god khi xem đến cuối phim. Tuyệt!

Pockets of Life

Trong chuyến về thăm Đà Nẵng, đi vòng vèo qua những hẻm nhỏ thăm họ hàng vào một buổi tối, anh Hai làm thơ.

On these narrow alleys

Pockets of Life.

Pockets of Hope.

(những con hẻm nhỏ, những ổ nhỏ cuộc sống, những ổ nhỏ hy vọng – dịch tạm vậy. Mình không phải là dân dịch 😦

Hai anh em ngạc nhiên vì nhà cửa san sát, từ ngoài ngõ có thể nhìn thấy mọi sinh hoạt trong từng nhà, nhìn được nhau, nghe tiếng nhau; hàng quán, xe máy, người đi bộ nườm nượp. Bài thơ về sau trở nên rất sinister (ma quái) vì Út pha chế thêm. Sáng nay, khi đi ngõ sau vào công ty, mình chợt nhớ đến “Pockets of life”. Đây là vài hình hẻm nhỏ ở Toronto. Vast emptiness? Trống không?

Quà

Tối qua xem phim House, MD, có đoạn sếp House bày trò Secret Santa, cho mọi người bắt thăm để tìm ra người mình sẽ tặng quà dịp Giáng sinh. Vì là House nên ổng tự viết tên mình lên tất cả những tờ thăm. Không lâu sau đó, cả nhóm tự phát hiện ra trò này. Nhưng vì đang trong thời gian thử thách nên mọi người bấm bụng mua quà tặng sếp.

Hai tuần nữa là tiệc Giáng sinh ở công ty. Một tháng nay mọi người bàn nhau vụ quà tặng.

  • Thích ai thì cho. Cho gì tùy ý.
  • Secret Santa. Ghi lên thăm 3 món mình thích để đối phương không mua nhầm
  • Secret Santa. Thích gì thì cho. Giới hạn quà dưới $50
  • Không quà cáp gì. Tự trích ra cho từ thiện.
  • Không quà cáp gì. Tự trích ra cho từ thiện và công ty sẽ cho gấp đôi số tiền đó cho quỹ từ thiện.

Nói chung là bàn mãi. Đến sáng nay, vẫn bàn nhưng ra được tia sáng mới: Thẻ tặng quà đồng giá hay Thẻ tín dụng.

Càng bàn càng lập lòe! Tính ra ở Vn mỗi khi đến vụ ăn nhậu này là tinh thần lên cao nhất. Chứ còn ở đây, mỗi chuyện nói Xmas hay Holiday thôi  mà cũng có thể làm phật ý nhau.

 

Lại nói về sự đọc

Sách là bạn của mình khi mình còn nhỏ và giờ vẫn là người bạn trung thành và thú vị. Chồng mình cũng mê sách. Ngày xưa khi hẹn họ, anh tặng mình sách. Má chọc “Hoa hồng đâu? Gạo đâu?”. Có vài anh chàng tặng hoa và tặng gạo, nhưng rồi lại quấn quít với anh chàng tặng sách.

Khi hai con trai còn nhỏ, mình tích cực mang sách về nhà vì sách cho con nít đẹp lắm. Chỉ cần lật từng trang với con, mình cảm thấy như trẻ lại, vui hơn và không có chỗ nào mang lại nhiều sự hứng khởi bằng nhà sách và thư viện cho con trẻ.

Đến giờ, tạm nói là hai anh em có thói quen đọc sách.

Sau đây là vài cách mình làm.

  • Theo dõi các danh sách sách hay và mượn thư viện hay mua. Danh sách từ GoodRead hay New York Times hay của thư viện Toronto.
  • Nếu tác giả nào hai bạn yêu thích thì sẽ tìm hết sách của tác giả đó cho đọc. Với anh Hai, tác giả hiện nay em rất mê là John Green. Với Út, bà J.K. Rowlings, Rick Jordan. Khi các bạn gắn kết với một tác giả nào thì khả năng quay lại đọc sẽ rất cao. Quan trọng hơn nữa là các bạn cảm thấy gần gũi còn mình cảm thấy yên tâm vì biết nội dung sẽ phù hợp.
  • Nếu đề tài nào hai bạn đang quan tâm thì tìm sách hay trong chủ đề này. Mình có được sự xa xỉ là thư viện Toronto nên tha hồ mượn. Nếu phù hợp thì hai bạn nhỏ đọc. Nếu quá khó hay không thích thì trả. Việc chọn chủ đề có thể do các bạn gợi ý, hay do “thời cuộc” hay theo nội dung học ở trường. Sách non-fiction theo chủ đề là một kho tàng kiến thức, bổ sung cho sách giáo khoa.
  • Để ý thấy cuốn nào hai bạn cầm lên đọc, và đọc bao lâu, rồi tìm sách theo cuốn đó.
  • Nếu hai bạn nhắc đến cuốn nào hay tác giả nào thì tìm ngay. Không quan trọng là mình thích hay không. Quan trọng là bạn ấy muốn tìm hiểu cuốn đó.
  • Khuyến khích hai bạn làm cuộc hành trình từ sách qua phim và ngược lại. Rất nhiều tác phẩm kinh điển như Narnia, Lord of the Rings, Harry Potter theo hành trình này. Coi phim trước hay đọc sách trước không quan trọng. Mình khuyến khích cả hai vì sẽ tạo ra những cuộc đối thoại thú vị giữa hai anh em.

Và rồi có những ngày hai bạn ngán sách. Mình nhắc một lần, hai lần không ăn thua thì thôi. Làm chuyện khác. Rồi lại quay về đọc sách khi nào thích.

hp

 

 

Everyone lies

stupidMấy ngày nay, facebook và báo đài trải qua một cơn bão khủng khiếp với kết quả bầu cử ở Mỹ. Trump và Clinton ghét nhau cỡ nào không biết, nhưng trên mạng xã hội, những người bình thường rủa xả nhau không thương tiếc.

Con trai mình ấm ức, tại sao Trump lại được bầu, tại sao đảng Dân Chủ lại đưa ra một ứng viên đầy flaws như Clinton, chẳng lẽ xứ cờ hoa không còn ai tốt hơn?

Mình không có câu trả lời mà chính mình cảm thấy thỏa đáng. Chỉ nhận ra rằng con người vốn Ngu Ngốc – Biết sự thật, thấy sự thật, nhưng vẫn tin vào những lời dối trá.

Nhưng, tất cả mọi người đều nói dối.

Khi được hỏi “How are you?” (Khỏe/Ổn không). “Fine” (Khỏe/Ổn) là câu trả lời thông thường nhất. Tùy vào mối quan hệ mà câu trả lời sẽ được thêm thắt hay trả lời thật. Kiểu nói dối vô hại (white lies) trở thành một phần tất yếu trong giao tiếp. Tương tự như vậy, những lời nói dối “hợp tình hợp lý” có thể làm vơi bớt nỗi đau. Mình bắt đầu quan tâm đến đề tài này từ khi xem loạt phim House, MD. Vị bác sĩ Gregory House quan niệm “Tất cả mọi người đều nói dối”. Tuy nhiên ông cũng nhìn nhận rằng có khi người ta nói dối với dụng ý tốt. Và ông cũng công nhận trong đời ông, có ba người không nói dối: ông bố, bác sĩ Cameron và Martha M Masters.

Nói dối bằng cách che dấu thông tin thật là kiểu nói dối khó bị phát hiện nhất. Đây đúng là cách các chính trị gia sử dụng. Họ không nói dối, họ chỉ không nói hết. Với bác sĩ, họ có thể chẩn đoán bịnh, cho bịnh nhân xét nghiệm và tìm ra sự thật. Tuy nhiên, với một tổng thống thì có lẽ phải vào trận thì cử tri mới thấm thía.

Quan điểm nói dối = xấu xa và sự thật = tốt đẹp thật ra chỉ là cách đơn giản hóa việc nói dối trong cuộc sống hàng ngày. Bây giờ, cộng thêm thế giới ảo trùm lên thế giới thật, biết tin ai?

http://www.cbc.ca/news/technology/facebook-fake-news-us-election-algorithm-transparency-1.3846073

The Children Act

childrenactBy: Ian McEwan

“Parents choosing a school for their children—an innocent, important, humdrum, private affair which a lethal blend of bitter division and too much money had transmuted into a monstrous clerical task, into box files of legal documents so numerous and heavy they were hauled to court on trolleys, into hours of educated wrangling, procedural hearings, deferred decisions, the whole circus rising, but so slowly, through the judicial hierarchy like a lopsided, ill-tethered hot-air balloon. If the parents could not agree, the law, reluctantly, must take the decisions.”

“The Children Act” doesn’t enact the happy triumph of humanism. Instead, it recognizes how fragile we all are and how cautious we should be about disrupting another’s well-ordered universe. As Emily Dickinson warned, “The Truth must dazzle gradually/ Or every man be blind.” Given its odd subject matter, this is unlikely to be anyone’s favorite McEwan novel, but with its mix of arcane expertise, emotional intensity and especially its attention to the ever-surprising misdirections of the heart, it’s another notable volume from one of the finest writers alive.

https://www.washingtonpost.com/entertainment/books/review-the-children-act-by-ian-mcewan/2014/09/02/bb393d30-2ebb-11e4-994d-202962a9150c_story.html