Soi

Hai công ty đầu tiên mình từng làm việc rất chú trọng đến đánh giá kỹ năng mềm, lẫn kỹ năng cứng. Bản thân công việc của mình lúc đó cũng thường xuyên hướng dẫn các anh chị trưởng nhóm kỹ thuật đánh giá. Tuy công ty hiện nay quy mô không thể sánh bằng, sếp và nhân viên cũng ngồi lại trao đổi đánh giá về nhau. Mục đích là để làm việc chung tốt hơn.

Cho đến ngày anh Hai tiết lộ được chọn làm một trong bốn học sinh sẽ trình bày ở câu lạc bộ TED ở trường trung học về đề tài Perspective – Quan điểm vào 20/4, chuyện Soi được nhìn ở một góc độ hoàn toàn khác.

Anh nói mình được chọn vì anh muốn nói về trải nghiệm lớn lên trong một gia đình gốc Á Châu. Anh sẽ đề cập đến stress, quy định trong gia đình, sự kỷ luật, nề nếp và áp lực giữ điểm cao. Anh mất gần 3 tuần để chuẩn bị bài nói 5-7 phút này. Khi đọc bản nháp đầu tiên, mình toát mồ hôi vì chân dung gia đình anh mô tả y như trại giam. Mình hỏi “con cảm thấy bất hạnh đến vậy sao?”. Anh nói “Không. Nhưng như vậy mới gây chú ý.”

May lúc đó, mình đọc bài trả lời phỏng vấn của Phan Việt trên báo xuân Tia sáng, nói rằng cô ấy viết tốt nhất khi không nghĩ đến chuyện doanh thu bán sách; thuyết trình tốt nhất khi không nghĩ đến chuyện làm khán giả trầm trồ. Mình trao đổi với con trai ý này.

MACS quy tụ toàn nerd nên những giá trị như làm việc chăm chỉ, kỷ luật là chuyện … không gì lạ. Có cái gì chính con trải qua, tâm đắc và cảm thấy thật sự muốn kể cho người khác về gia đình mình, về cha mẹ mình không? Thế là anh Hai viết lại, ý tưởng cô đọng, đặc thù hơn, và quan trọng hài lòng với bài nói hơn.

Riêng mình được Soi lại bản thân khi trao đổi với chàng trai 14 này. Điều thấm thía nhất với mình là sự đủ tin và tôn trọng nhau để chia sẻ mà không cảm thấy bao biện hay sugarcoat.

Bài nói chuyện hy vọng sẽ đăng sau ngày 21/4.

Self-reflection-me

Advertisements

Bạn

A bắt đầu học kỳ 2 của lớp 9, lấy 4 môn Toán – Máy Tính – Tiếng Anh và Địa Lý. Bài tập, kiểm tra, dự án dồn dập như sóng. Nếu vài năm trước, mỗi khi bạn bè nói rằng con của họ không ghé nhà chơi được “vì phải làm bài”; mình nghĩ “chắc lớn rồi, tụi nó không còn thích đi với ba mẹ”. Giờ mình hiểu là học trò trung học của vài trường chuyên hay chương trình AP học như trâu; vừa lo bài vở, vừa lo chuyện ngoại khóa và canh điểm số như người ăn kiêng canh calories.

Vài tháng đầu, A bị căng thẳng. Áp lực lớp nhất không từ bài vở mà từ chính bản thân khi  A nhận ra rằng chung quanh mình nhiều bạn giỏi siêu đẳng. Đây là chuyện đã lường trước ngay từ vòng gửi xe, nhưng càng vào sâu, học chung, tiếp xúc thì A vừa nể, vừa hoảng.

Nhóm làm đề tài điện có 4 bạn, trong đó có M là siêu sao toán – trong đội tuyển của Canada, AL hốt hết giải về đề tài khoa học của những năm trước, K gốc Iran có bàn tay vàng xử lý robotics. A căng thẳng tìm vị trí của mình trong nhóm. Sau 2 tháng, A nhận ra mình sẽ không thể trở thành M, hay AL, hay K, nhưng A lại có được 3 người bạn thân mới. Bây giờ, thỉnh thoảng M vẫn chọc “He’s not one of us” mỗi khi A nói là ăn tối xong là phải lo ôn bài kiểm tra Toán. Buổi chiều, 4 bạn lại cùng đi tàu điện ngầm chung về nhà và đường về trở nên ngắn hơn vì có bao nhiêu chuyện để bàn cãi.

Điều mình an tâm đến giờ phút này là A chịu chia sẻ, biết tự điều chỉnh, lựa bạn chơi, và biết mình muốn gì. Mình đã trải qua cái thời cày như trâu ở VN nên nói với A là cân bằng học và chơi, đừng tự tạo cho mình nhiều áp lực quá, khi nào thấy mệt thì ngưng. Nhưng A lại cho rằng bạn bè chính là lực đẩy để em khám phá và học hỏi.

A có một nhóm 3 bạn cùng mê lập trình. Cả ba liên tục tạo ra đề tài cùng viết, cùng sửa và thử thách nhau. Tính ra A là non tay nhất. Nhưng A chịu cực và chịu học. Giờ đến gần cuối tuần là A lại hỏi “Mình có tính làm gì? đi đâu không?”. A chỉ thích ở nhà và code.

Thiệp và trái tim

Sau ngày lễ Tình Nhân, chị khoe rằng anh tặng chị thiệp sau 5 năm bên nhau. Chị vừa cười vừa mếu “Không biết sẽ có chuyện gì đây. Chị muốn anh cứ như vậy. Chị không muốn bị thất vọng nữa”. Rồi chị kể chuyện xưa.

Anh chị làm chung công ty, gặp nhau thường xuyên, hội họp, du lịch, công tác. Một chiều bão tuyết, chị có hẹn cắt tóc, anh gợi ý chị nên lái xe của anh cho an toàn vì xe anh có bánh xe tuyết. Đến chỗ đổi xe, anh mở sẵn đĩa nhạc chị thích. Khi chị nổ máy xe chuẩn bị lái đi, anh thò tay vào để lấy ly cà phê. Trong chớp nhoáng đụng tay, chị bủn rủn nhận ra mình yêu anh. Suốt quãng đường đến tiệm tóc, chị khóc vì nhận ra mình khổ rồi. Chị có chồng, 2 đứa con trai 14 và 17, nhà to rộng như một lâu đài. Anh có vợ, hai cô con gái cỡ tuổi tương tự.

Hai tháng sau đó, anh chị tiến hành ly dị, chia tay gia đình nhỏ của mình, và thuê một ngôi nhà một phòng ngủ. Mẹ chị đe dọa không nhìn mặt con gái vì nghĩ rằng đây là quyết định sai lầm. Bà hỏi sao chị không tìm một “thú vui” khác, một chuyến du lịch, hay ngoại tình một thời gian. Tại sao phải phá vỡ một mái ấm đang rất êm ả. Chị nghĩ là mình đã tìm được tình yêu của đời và không thể dửng dưng, chị không chấp nhận ngoại tình.

Anh chị yêu nhau. Nhưng trong tim anh có một cái hộp nhỏ dành cho hai con gái và vợ cũ. 5 năm trôi qua, anh kiên trì dùng tiền để mua tình cảm hai con gái, không phải là một phần tiền mà là tất cả tiền bạc anh kiếm được. Hai cô gái ghét anh từ ngày anh bước ra khỏi nhà. Nên mặc anh phủ bao nhiêu quà, hai cô vẫn ghét. Những lúc gặp con là lúc anh vui. Những lúc quay lại với chị là lúc anh tức giận, giằng vặt, và cay cú.

Chị làm mọi cách để anh vui, vật chất lẫn tinh thần. Chị mua nhà, mua xe, mua những gì anh thích. Chị muốn bước vào cái hộp đó từ ngày đầu tiên, nhưng chị vẫn chỉ là người gõ cửa.

Giờ cầm trong tay cái thiệp, chị sợ. Sợ anh mở cửa, rồi sẽ đẩy chị ra. Sợ anh mở cửa và chị phải chia tài sản trong khi anh chẳng có gì trong tay. Thà cứ như thế này, miễn có nhau.

Nghe chuyện đời sau ngày lễ Tình nhân … thiệt là tê não.

Câu chuyện về một hành tinh

Thật ra là câu chuyện về bài tập môn Khoa học của Út.

Tháng trước, cô giáo cho đề tài tìm hiểu và trình bày về một hành tinh. Út và Ryan, hai anh chàng bạn thân, đã quyết định chọn một hành tinh không bạn nào nói về nó, không có trong phim ảnh và không nổi tiếng.

proximab.jpgTháng 8 2016, các nhà thiên văn công bố sự tồn tại của một hành tinh cỡ trái đất – có thể sinh sống quanh Proxima Centauri – một ngôi sao dwarft mà một số nhà khoa học cho là một phần của hệ Alpha Centauri. (Proxima Centauri nằm chỉ 0,22 năm ánh sáng từ đôi Alpha Centauri.) Hành tinh này được gọi là Proxima b. Thông tin về hành tinh mới này rất ít ỏi và nếu tìm ra lại toàn từ kỹ thuật vì chỉ có các bài báo hay nghiên cứu chuyên ngành đề cập đến. Chẳng hiểu sao hai anh chàng lại bắt gặp Proxima b và mê sự bí ẩn của nàng.
Vài tuần sau đó là cuộc truy tìm thông tinh của b. Tất nhiên sách nào kịp/được in ra. Sau khi tìm một loạt bài báo trên internet, hai bạn được cô chấp nhận không phải bê sách vào để dẫn chứng.
Hai cuốn tuần sau dành cho việc xây mô hình hành tinh. Đỏ lét. Pha chế thêm chút màu cho phi thuyền tương lai, và một trạm nghiên cứu, trồng trọt.
Thứ 5 tuần trước, ngay khi đang trình bày về Proxima thì trường báo thực tập chữa cháy. Báo hại cả lớp sơ tán. Em thở dài không biết có được trình bày lại không.
Nhưng sự quyến rũ của Proxima b không dừng lại ở đó. Sau khi tìm hiểu về hành tinh, không gian, giờ em bắt đầu mê đọc sách về những vì sao, tương lai nhân loại, những cuộc chinh phục không gian và sự băn khoăn “Con người có phải là alien trên trái đất này?”. Loạt sách của Stephen Baxter: Proxima, Ark, Floor, Ultima, The Time Ships. Hai anh em bắt đầu mê, đọc và bàn cãi với nhau.
Đây thật sự là một bước nhảy vĩ đại từ thế giới Pokemon của Út nên tất nhiên mình phải ghi lại. Nhưng ngay lúc này đây, sau khi gấp lại trang cuối cùng của Proxima, em đang ngồi cười tủm tỉm với Lego Ninja.

 

The Emperor of all Maladies

The Emperor of All Maladies by Siddhartha Mukherjee is a difficult book for me to read. It’s difficult because it’s such a thorough, complex look at a disease that’s a real fear. Part of it as I don’t have medical background to understand all the terminologies and concepts. But I know many people, near and far, have died from it and how vulnerable and helpless we are in this battle against cancer.

A review from the New York Times.

>>

November 12, 2010

The Mind of a Disease

THE EMPEROR OF ALL MALADIES

A Biography of Cancer

By Siddhartha Mukherjee

Illustrated. 571 pp. Scribner. $30

All patients begin as storytellers, the oncologist Siddhartha Mukherjee observes near the start of this powerful and ambitious first book. Long before they see a doctor, they become narrators of suffering, as Mukherjee puts it — travelers who have visited the “kingdom of the ill.”

Many doctors become storytellers too, and Mukherjee has undertaken one of the most extraordinary stories in medicine: a history of cancer, which will kill about 600,000 Americans by the end of this year, and more than seven million people around the planet. He frames it as a biography, “an attempt to enter the mind of this immortal illness, to understand its personality, to demystify its behavior.” It is an epic story that he seems compelled to tell, the way a passionate young priest might attempt a biography of Satan.

Mukherjee started on the road to this book when he began advanced training in cancer medicine at the Dana-Farber Cancer Institute in Boston in the summer of 2003. During his first week, a colleague who’d just completed the program took him aside. “It’s called an immersive training program. But by immersive, they really mean drowning,” he said, lowering his voice the way many of us do when we speak of cancer itself. “Have a life outside the hospital,” the doctor warned him. “You’ll need it, or you’ll get swallowed.”

“But it was impossible not to be swallowed,” Mukherjee writes. At the end of every evening he found himself stunned and speechless in the neon floodlights of the hospital parking lot, compulsively trying to reconstruct the day’s decisions and prescriptions, almost as consumed as his patients by the dreadful rounds of chemotherapy and the tongue-twisting names of the drugs, “Cyclophosphamide, cytarabine, prednisone, asparaginase. . . .”

Eventually he started this book so as not to drown.

The oldest surviving description of cancer is written on a papyrus from about 1600 B.C. The hieroglyphics record a probable case of breast cancer: “a bulging tumor . . . like touching a ball of wrappings.” Under “treatment,” the scribe concludes: “none.”

For more than 2,000 years afterward, there is virtually nothing about cancer in the medical literature (“or in any other literature,” Mukherjee adds.) The modern understanding of the disease originated with the recognition, in the first half of the 19th century, that all plants and animals are made of cells, and that all cells arise from other cells. The German researcher Rudolph Virchow put that in Latin: omnis cellula e cellula.

Cancer is a disease that begins when a single cell, among all the trillions in a human body, begins to grow out of control. Lymphomas, leukemias, malignant melanomas, sarcomas all begin with that microscopic accident, a mutation in one cell: omnis cellula e cellula e cellula. Cell growth is the secret of living, the source of our ability to build, adapt, repair ourselves; and cancer cells are rebels among our own cells that outrace the rest. “If we seek immortality,” Mukherjee writes, “then so, too, in a rather perverse sense, does the cancer cell.”

Mukherjee opens his book with the story of one of the founders of the hospital where he trained — Sidney Farber, a specialist in children’s diseases who began as a pathologist. In 1947, Farber worked in a tiny, dank laboratory in Boston, dissecting specimens and performing autopsies. He was fascinated by a sharklike species of cancer called acute lymphoblastic leukemia, which can move so fast that it kills an apparently healthy child within only a few days. A patient would be “brought to the hospital in a flurry of excitement, discussed on medical rounds with professorial grandiosity” and then sent home to die.

In the summer of 1947, a 2-year-old boy, the child of a Boston shipyard worker, fell sick. Examining a drop of the baby’s blood through the microscope, Farber saw the telltale signs of acute lymphoblastic leukemia, billions of malignant white cells “dividing in frenzy, their chromosomes condensing and uncondensing, like tiny clenched and unclenched fists.” By December, the boy was near death. In the last days of the year, Farber injected his patient with an experimental drug, aminopterin, and within two weeks he was walking, talking and eating again. It wasn’t a cure, only a remission; but for Farber it was the beginning of a dream of cures, of what one researcher called “a penicillin for cancer.”

The next year, Farber helped start a research fund drive around a boy who suffered from a lymphoma in his intestines, a disease that killed 90 percent of its victims. The boy was cherubic and blond, an enormous fan of the Boston Braves, and his name was Einar Gustafson. For the sake of publicity, Farber rechristened him Jimmy. That May, the host of the radio show “Truth or Consequences” interrupted his usual broadcast to bring his listeners into Jimmy’s hospital room to listen in as players on the Braves marched into Jimmy’s room and sang “Take Me Out to the Ball Game.”

By the summer of 1952, Farber had built an imposing new hospital, Jimmy’s Clinic. Soon, he was working on an even grander scale, with the help of an extraordinary socialite and medical philanthropist, Mary Lasker. (“I am opposed to heart attacks and cancer,” she once told a reporter, “the way one is opposed to sin.”) Mary and her husband, Albert, an advertising executive, joined forces with Farber. They wanted, as Mukherjee writes, “a Manhattan Project for cancer.” Together, through masterly advertising, fund-raising and passion for their common cause (“The iron is hot and this is the time to pound without cessation,” Farber wrote to Mary Lasker), they maneuvered the United States into what would become known as the war on cancer. Richard Nixon signed it into law with the National Cancer Act in 1971, authorizing the spending of $1.5 billion of research funds over the next three years.

In political terms, the war was well timed, coming at a time when America’s collective nightmares were no longer “It Came From Outer Space” or “The Man From Planet X,” but “The Exorcist” and “They Came from Within.” Mary Lasker called the war on cancer the country’s next moon shot, the conquest of inner space.

In scientific terms, however, the war was disastrously premature. The moon race had been based on rocket science. But in the early 1970s, there really wasn’t a science of cancer. Researchers still did not understand what makes cells turn malignant. Now that they were so much in the spotlight, and in the money, they fell into bickering, demoralized, warring factions. The “iconic battleground” of the time was the chemotherapy ward, Mukherjee writes, “a sanitized vision of hell.” Typically it was a kind of limbo, almost a jail, in which absolutely no one spoke the word “cancer,” the inmates’ faces had an orange tinge from the drugs they were given, and windows were covered with heavy wire mesh to keep them from committing suicide. “The artifice of manufactured cheer (a requirement for soldiers in battle) made the wards even more poignantly desolate,” Mukherjee writes.

“The Emperor of All Maladies” is a history of eureka moments and decades of despair. Mukherjee describes vividly the horrors of the radical mastectomy, which got more and more radical, until it arrived at “an extraordinarily morbid, disfiguring procedure in which surgeons removed the breast, the pectoral muscles, the axillary nodes, the chest wall and occasionally the ribs, parts of the sternum, the clavicle and the lymph nodes inside the chest.” Cancer surgeons thought, mistakenly, that each radicalization of the procedure was progress. “Pumped up with self-confidence, bristling with conceit and hypnotized by the potency of medicine, oncologists pushed their patients — and their discipline — to the brink of disaster,” Mukherjee writes. In this army, “lumpectomy” was originally a term of abuse.

Meanwhile, more Americans were dying of cancer than ever, mainly because of smoking. Back in 1953, the average adult American smoked 3,500 cigarettes a year, or about 10 a day. Almost half of all Americans smoked. By the early 1940s, as one epidemiologist wrote, “asking about a connection between tobacco and cancer was like asking about an association between sitting and cancer.” In the decade and a half after Nixon declared his war on cancer, lung cancer deaths among older women increased by 400 percent. That epidemic is still playing itself out.

Mukherjee is good on the propaganda campaign waged by the tobacco companies, “the proverbial combination of smoke and mirrors.” As one internal industry report noted in 1969, “Doubt is our product, since it is the best means of competing with the ‘body of fact.’ ” This episode makes particularly interesting reading to anyone following the current propaganda campaigns against the science of climate change.

Meanwhile, those who studied the causes of cancer in the laboratories and those who treated it in the clinics were not always talking to each other. As Mukherjee puts it, “The two conversations seemed to be occurring in sealed and separate universes.” The disease was hard to understand either intellectually, in the lab, or emotionally, in the clinic. In the lab, because it is so heterogeneous in its genetics and its migrations in the body. In the hospital, because its course is horrible and so often slow, drawn out. When it comes to cancer, Mukherjee writes, “dying, even more than death, defines the illness.”

Mukherjee stitches stories of his own patients into this history, not always smoothly. But they are very strong, well-written and unsparing of himself: “Walking across the hospital in the morning to draw yet another bone-marrow biopsy, with the wintry light crosshatching the rooms, I felt a certain dread descend on me, a heaviness that bordered on sympathy but never quite achieved it.”

The heroes of the last few decades of this epic history are Robert Weinberg, Harold Varmus, Bert Vogelstein and the other extraordinary laboratory scientists who have finally worked out the genetics of cancer, and traced the molecular sequence of jammed accelerators and missing brakes that release those first rebel cells. As James Watson wrote not long ago, “Beating cancer now is a realistic ambition because, at long last, we largely know its true genetic and chemical characteristics.” We may finally be ready for war.

As a clinician, Mukherjee is only guardedly optimistic. One of the constants in oncology, as he says, is “the queasy pivoting between defeatism and hope.” Cancer is and may always be part of the burden we carry with us — the Greek word onkos means “mass” or “burden.” As Mukherjee writes, “Cancer is indeed the load built into our genome, the leaden counterweight to our aspirations for immortality.” But onkos comes from the ancient Indo-European nek, meaning to carry the burden: the spirit “so inextricably human, to outwit, to outlive and survive.” Mukherjee has now seen many patients voyage into the night. “But surely,” he writes, “it was the most sublime moment of my clinical life to have watched that voyage in reverse, to encounter men and women returning from that strange country— to see them so very close, ­clambering back.”

Jonathan Weiner is the Maxwell M. Geffen professor of medical and scientific journalism at Columbia University. His latest book is “Long for This World: The Strange Science of Immortality.”

http://www.nytimes.com/2010/11/14/books/review/Weiner-t.html?pagewanted=all&_r=0#

The Gene: An Intimate History

https://www.gatesnotes.com/Books/The-Gene

Lost and Found with “the Most Wondrous Map Ever Produced”

The year Melinda and I started our foundation, President Bill Clinton convened in the White House some of the world’s great scientists to announce a huge milestone for humanity. Two rival efforts, one led by the National Institutes of Health and the other by a private company, had completed the first draft of the human genome map. “Without a doubt,” Clinton said, “this is the most important, most wondrous map ever produced by humankind.”

Fast forward 16 years. With little public fanfare, geneticists have reached another super important milestone. While the human genome map gave us the ability to read all three billion letters of our genetic code, we now have the power to edit the human genome as well. Thanks in part to a chance discovery by researchers working to improve yogurt, scientists can now enter human cells, selectively snip out sections of code, and then incorporate new sequences permanently in the genome.

Scientists have now launched early-stage clinical trials with these new genome-editing tools. These tools are generating a ton of optimism for diagnosing, treating, and curing human disease. Even before researchers successfully complete clinical trials in humans, genome editing will be put to good use in modifying plants and animals—all of which holds big promise for our foundation’s work to alleviate hunger and improve health in poor countries.

Although I am excited about these advances, we have to approach them with caution. It’s one thing to reprogram the code that runs our computers. Reprogramming the code that runs our species is a very different thing altogether.

As with any powerful new technology, genome editing will be attractive to people with both good intentions (reducing human suffering) and bad (causing it). Even just with respect to the former, the ethical questions are enormous.

That is why I am so glad I read The Gene: An Intimate History, by Columbia University cancer doctor and researcher Siddhartha Mukherjee and recently had a chance to chat with him in person. He is the perfect person to guide us through the past, present, and future of genome science.

I loved Mukherjee’s 2015 TED Talk and his brilliant book about cancer, The Emperor of All Maladies, which won the Pulitzer Prize in 2011. It must really tick off full-time writers that a doctor can win a Pulitzer in his spare time!

In The Gene, Mukherjee once again shows his gift for making hard science easily accessible. He wrote this book for general audiences, because he knows that it’s not good enough for scientists alone to debate the huge ethical questions that their discoveries provoke. As he emphasized repeatedly in our conversation, determining the proper rules and boundaries for these technologies requires broad public discussion, debate, and consensus.

Mukherjee makes The Gene accessible in a variety of ways. Like all good science writers, he offers creative metaphors to explain difficult concepts. He is also a beautiful storyteller. He uses that talent to weave in his own family’s history of mental illness, which I found incredibly touching.  And through stories, he introduces us to the key pioneers in genetics—from Gregor Mendel, who repeatedly failed the exam to teach high school science but later ushered in the modern science of genetics, to Francis Collins, the devout Christian motorcycle enthusiast who brilliantly led the public effort to sequence the human genome.

My favorite part of the book was the final section, “Post-Genome: The Genetics of Fate and Future.” It does a great job bringing into sharp focus the difficult ethical questions that will become increasingly intense.

Within 10 years, it will be possible for clinicians to use genome editing to help people with diseases caused by a single faulty gene, such as cystic fibrosis—an unquestionably ethical use of this new technology. But what about making the repair in egg or sperm cells to save people from developing these diseases later in life? This form of therapy could be highly effective, but it would mean that children born from these sperm or eggs would pass along their genetically modified genomes to their own children—altering the human germ line and crossing an ethical Rubicon.

Altering the human germ line is not just a hypothetical possibility. Teams of researchers in China are racing to do so in human embryos. While these researchers are using non-viableembryos, a Swedish developmental biologist recently announced that he is editing healthy, viable human embryos. He says he will not let the edited embryos develop past 14 days, but there’s no telling what other scientists may be planning. “By the time this book is published … the first ‘post-genomic’ human might be on his or her way to being born,” Mukherjee reports.

As I read The Gene, I came up with long lists of ethical questions of my own. For example, what if a prenatal test told you with a high degree of certainty that your child will have an IQ of 80 unless you do this little edit? What if a private IVF clinic offered its patients a little enhancement to their fertilized embryos to boost children’s likely IQ from high to very high? This could exacerbate inequities that are already a big problem—especially if this technology is available only for wealthy people. What about a series of edits that could dramatically reduce the incidence of disorders on the autism spectrum? Wouldn’t that mean reducing human diversity in dangerous ways—perhaps even eliminating the possibility of a future Alan Turing, the brilliant computer pioneer who helped break Germany’s Enigma code during World War II?

Technology is amoral. It is neither good nor bad. It is up to all of us—not just scientists, government officials, and people fortunate enough to lead foundations—to think hard about these new technologies and how they should and should not be used. Reading The Gene will get you the point where you can actively engage in that debate.

Pulitzer Prize-General Nonfiction 1962-2013

1 Guns, Germs, and Steel: The Fates of Human Societies
by Jared Diamond

2 The Emperor of All Maladies: A Biography of Cancer >>> READING  – JANUARY 13
by Siddhartha Mukherjee

3 The Swerve: How the World Became Modern
by Stephen Greenblatt

4 Gulag: A History
by Anne Applebaum

5 Gödel, Escher, Bach: An Eternal Golden Braid
by Douglas R. Hofstadter

6 Dragons of Eden: Speculations on the Evolution of Human Intelligence
by Carl Sagan

7 Pilgrim at Tinker Creek
by Annie Dillard

8 Devil in the Grove: Thurgood Marshall, the Groveland Boys, and the Dawn of a New America
by Gilbert King

9 Hirohito and the Making of Modern Japan
by Herbert P. Bix

10 Annals of the Former World
by John McPhee

11 Embracing Defeat: Japan in the Wake of World War II
by John W. Dower

12 The Beak of the Finch: A Story of Evolution in Our Time

13 The Ants
by Bert Hölldobler

14 The Making of the Atomic Bomb
by Richard Rhodes

15 Stilwell and the American Experience in China, 1911-45
by Barbara W. Tuchman

16 Rousseau and Revolution (The Story of Civilization, #10)
by Will Durant

17 The Dead Hand: The Untold Story of the Cold War Arms Race and its Dangerous Legacy
by David E. Hoffman (Goodreads Author)

18 Slavery by Another Name: The Re-Enslavement of Black Americans from the Civil War to World War II
by Douglas A. Blackmon

19 Nazi Germany and the Jews: The Years of Extermination, 1939-1945
by Saul Friedländer

20 The Looming Tower: Al-Qaeda and the Road to 9/11
by Lawrence Wright

21 Ghost Wars: The Secret History of the CIA, Afghanistan, and bin Laden from the Soviet Invasion to September 10, 2001
by Steve Coll

22 A Problem from Hell
by Samantha Power

23 Carry Me Home: Birmingham, Alabama: The Climactic Battle of the Civil Rights Revolution
by Diane McWhorter

24 The Haunted Land: Facing Europe’s Ghosts After Communism
by Tina Rosenberg

25 Lenin’s Tomb: The Last Days of the Soviet Empire
by David Remnick

26 Lincoln at Gettysburg: The Words That Remade America
by Garry Wills

27 The Prize: The Epic Quest for Oil, Money, and Power
by Daniel Yergin

28 A Bright Shining Lie: John Paul Vann and America in Vietnam
by Neil Sheehan

29 Arab and Jew: Wounded Spirits in a Promised Land
by David K. Shipler

30 Gandhi’s Truth: On the Origins of Militant Nonviolence
by Erik H. Erikson

31 Common Ground: A Turbulent Decade in the Lives of Three American Families
by J. Anthony Lukas

32 The Good War: An Oral History of World War II
by Studs Terkel

33 The Guns of August
by Barbara W. Tuchman

34 On Human Nature
by Edward O. Wilson

35 Fire in the Lake: The Vietnamese and the Americans in Vietnam
by Frances FitzGerald

36 Children of Crisis, Volume 2: Migrants, Sharecroppers, Mountaineers
by Robert Coles

37 Children of Crisis, Volume 3: South Goes North
by Robert Coles

38 The Rising Sun: The Decline & Fall of the Japanese Empire, 1936-45
by John Willard Toland

39 The Armies of the Night: History as a Novel, the Novel as History
by Norman Mailer

40 The Problem of Slavery in Western Culture
by David Brion Davis

41 Anti-Intellectualism in American Life
by Richard Hofstadter

42 The Sixth Extinction: An Unnatural History
by Elizabeth Kolbert

43 Imperial Reckoning: The Untold Story of Britain’s Gulag in Kenya
by Caroline Elkins

44 Ashes to Ashes: America’s Hundred-Year Cigarette War, the Public Health, and the Unabashed Triumph of Philip Morris
by Richard Kluger

45 And Their Children After Them: The Legacy of Let Us Now Praise Famous Men: James Agee, Walker Evans, and the Rise and Fall of Cotton in the South
by Dale Maharidge (Goodreads Author)

46 Move Your Shadow: South Africa, Black and White
by Joseph Lelyveld

47 The Social Transformation of American Medicine: The Rise of a Sovereign Profession and the Making of a Vast Industry
by Paul Starr

48 Is There No Place on Earth for Me?
by Susan Sheehan

49 The Soul of a New Machine
by Tracy Kidder

50 Fin-de-Siècle Vienna: Politics and Culture
by Carl E. Schorske

51 Beautiful Swimmers: Watermen, Crabs and the Chesapeake Bay
by William W. Warner

52 Why Survive?: Being Old in America
by Robert N. Butler

53 The Denial of Death
by Ernest Becker

54 So Human an Animal: How We are Shaped by Surroundings and Events
by René Dubos

55 Wandering Through Winter: A Naturalist’s Record of a 20,000-Mile Journey Through the North American Winter
by Edwin Way Teale

56 O Strange New World: American Culture, the Formative Years
by Howard Mumford Jones

57 The Making of the President 1960
by Theodore H. White

58 Toms River: A Story of Science and Salvation
by Dan Fagin (Goodreads Author)

The Cemetery of Forgotten Books

From Tanja (Tanychy) St. Delphi @ Goodreads.com. I copied it here as it shares my thoughts with this series.

“The fact is that I’ll never be able to write a real review for this book. Here is why :

1. I’m not good enough.
I’m not now and I’ll never be. It doesn’t matter how many books you have read or how smart you are, you’ll never be good enough for that. You won’t be able to find exact words and it’s not just you. Only person who can is the author himself, but I think he already said everything he wanted.
Don’t believe me?
– “Books are mirrors – you only see in them what you already have inside you.”
– “The moment you stop to think about whether you love someone, you’ve already stopped loving that person forever.”
– “A story is a letter that the author writes to himself, to tell himself things that he would be unable to discover otherwise.”
– “There are few reasons for telling the truth, but for lying the number is infinite.”
– “In the shop we buy and sell them, but in truth books have no owner. Every book you see here has been somebody’s best friend.”

Do you now?

2. It’s impossible.
I’ll try to describe it. It’s not the same feeling but the result is. You know that moment, or better said that feeling, when you see someone who means a lot to you and you have that beautiful feeling inside of you. Now try to describe it. You can’t? I know.

3. And last but not least….
Please allow me to quote the author:
“Once, in my father’s bookshop, I heard a regular customer say that few things leave a deeper mark on a reader than the first book that finds its way into his heart. Those first images, the echo of words we think we have left behind, accompany us throughout our lives and sculpt a palace in our memory to which, sooner or later — no matter how many books we read, how many worlds we discover, or how much we learn or forget — we will return.”
And this is mine.

shadow

And you will be more amazed listening to Mr. Zafon’s piano talents.

http://www.carlosruizzafon.co.uk/the-cemetery-of-forgotten-books/the-shadow-of-the-wind/

I accidentally got a pdf copy of The Shadow of the Wind. Enjoy shadowofthewind

 

7 cups of Tea

Chị em mình mãi đến hôm nay mới kết nối lại với nhau, những câu chuyện cũ mới đan xen và tình cờ đến một ngã rẽ, chị kể cho em nghe về 7 cups of Tea, một trang mạng giúp những người trầm cảm tìm lại tiếng nói và được lắng nghe.

Trầm cảm như một tai ương, len lỏi và làm xói mòn những quan hệ trong gia đình. Trầm cảm thay đổi con người đến một lúc họ không còn khả năng function. Bạn em có câu giải thích đơn giản như thế này “Nhìn nè, ly đựng 1/2 nước. Rõ rành rành, nhưng với một người trầm cảm, họ nhìn thấy cái gì đó, mình không hiểu nổi, nên không trao đổi được. Nói câu trước câu sau là gây tổn thương cho nhau. Có người bị depression trong nhà, mình như đứng trong quicksand vậy. Có những lúc lún cực nhanh, mà không biết làm sao thoát ra”.

Chị nghĩ 7 cups of Tea mang lại những kết quả khả quan. Em chép lại đây cho ai quan tâm. Em hy vọng những bạn nhỏ yêu thương của chúng ta tìm lại nụ cười và niềm vui.

https://www.7cups.com/

http://blog.time2track.com/a-psychologists-honest-review-of-7-cups-of-tea

Hoa trắng

paperwhites

Đăng lại hình ở đây, xem như để lấy cảm hứng cho mình. Sau 6 tuần, hy vọng mình sẽ chụp được một tấm hình của hoa trắng nhà mình.

Paperwhite ép ra hoa từ củ, có thể trồng trong nước hay trong đất, trong vòng 4-6 tuần sẽ ra hoa. Năm nay xem như mình bắt đầu muộn, hy vọng sẽ được thưởng hoa vào dịp Tết ta. Sau khi mình khoe vụ Paperwhites, dì L nói mình giỏi nhất trong việc bày ra việc để làm. Cả ngày ngẫm nghĩ nhận xét này, giờ mới nhận ra chính dì là người dẫn đường cho hưu chạy Ngày xưa, dịp nào, mùa nào, dì mua hoa đó; rồi trang trí chút xíu trong phòng khách. Gọi là chút xíu vì nhà ông bà mái ngói, phòng khách chỉ có bộ xa lông và cái ti vi nhỏ. Vậy mà dì cũng bày biện hoa, ảnh treo. Giáng sinh, lúc nào cũng có hoa Noel đỏ thắm (hái nhà hàng xóm). Tết là rộn rịp làm bánh mứt và lặt lá mai. Mình có phụ trách một cái hồ cả to cả thước, vài tuần hai dì cháu lại hì hục thay nước tắm cá rồi chôn cá!

Giờ,  dì vẫn thêu tranh, đan áo và làm bánh. Mình nói là mình chỉ được cái ngón tay út của dì mà thôi.