Kevin đang mê đọc loạt truyện Big Nate….
Big Nate
23 Thứ Năm Tháng 5 2013
23 Thứ Năm Tháng 5 2013
Kevin đang mê đọc loạt truyện Big Nate….
14 Thứ Ba Tháng 5 2013
Posted in Chuyện hàng ngày, Học
Trên bàn học của 2 anh em, lúc nào cũng nằm chen nhau bao nhiêu cuốn sổ tay đủ kích cỡ. Cuốn nào cũng có vài trang mở hàng chen chúc hình và chữ, xong rồi dở dang, và lại bắt đầu cuốn khác. Lần nào đi ra tiệm, 2 anh em cũng than là “hết sổ rồi!”, và mình lại đãng trí, nhìn thấy những cuốn sổ xinh xinh, và lại mua về.
Sổ của Andy thường là toàn hình rồng, robot, stickman và kiếm, búa tạ, nói chung là vũ khí của thời trung cổ. Em ghi lại những câu đố tự đặt ra, vẽ những mẩu truyện tranh khoảng 3-5 khuôn hình. Năm ngoái, em chỉ vẽ rồng, những con rồng nhìn như rắn hay thằn lằn, có vây, có cánh và khè ra lửa. Mình hỏi cô giáo “như vậy có bình thường không?”. Cô nói là “quá bình thường vì đứa con nít nào cũng có ”đam mê”. Ester mê Transformer- xe robot. Jamais mê Star War-hành tinh-vũ khí. Nên Andy mê rồng là chuyện nhỏ.” Em mê mẩn với từ Epic và tất tần tật mọi thứ với em là Epic. Em cho rằng mình là người đã phát minh ra cái hình mặt cười, có răng và đeo kiếng. Em vẽ cái logo đó khắp nơi. Em kể là em làm bạn bè cũng ghiền theo. Thế là mỗi nhóc lại thêm thắt vào cái hình “chuẩn” đó để tạo nên logo của riêng mình.
Sổ của Kevin toàn Pokemon và thú rừng. Em chép lại tự điển Pokemon!!!. Kevin thích những con thú kỳ lạ. Mỗi khi mượn sách từ thư viện, em ghi lại tên, điểm đặc biệt và mang ra đố người khác. Gần như chưa lần nào mình trả lời đúng. Tiếng Việt mình còn trả lời không xong, huống gì tiếng Anh. Mà mình thì không mê đọc sách loại này. Nên Kevin rất khoái đánh đố mình. Kevin có khoảng 5 cuốn sổ như vậy. Tyler, bạn thân nhất cũng cùng sở thích, nên 2 đứa gần như là cạnh tranh nhau xem ai biết những cái tên quái chiêu nhất.
Thứ 7 tuần rồi, dự Toronto Comic Art Festival, gặp Dave Roman, tác giả bộ Austronaut Accademy, ông này dặn là “nên vẽ, khi nào có ý tưởng gì thì cứ vẽ ra, vẽ rất dễ và vui!”. 2 anh em liền quay sang nói “Con cần sketchbook như Dave.” Cái tinh thần vẽ không thông, chỉ chăm chăm nghĩ đến vật chất!
09 Thứ Năm Tháng 5 2013
Posted in Chuyện hàng ngày, Lan man
Tối qua, trường Andy tổ chức Open House từ 6 giờ. Tuy năm sau Andy không học ở trường nữa, nhưng vì em có tham gia ngồi bán Raffle Ticket nên mình phải đi.
Các bạn gốc Mỹ La Tinh nhảy múa trong phòng Gym A mở màn chương trình, rồi đến vở kịch tiếng Pháp trong lớp -dựng thành French Cafe-có bánh ngọt và nước uống, đến phần chào đón và trao đổi một số đề tài giáo dục. Kết thúc bằng phần tham quan lớp học.
Các bạn nhỏ của trường tham gia vào đủ các hoạt động. Andy được giao một cái bàn trên lầu 2, ngồi cùng bạn lớp 4, để bán vé. Lầu 2 ít người qua lại. Sau đó đông hơn thì đa số lại đã mua vé dưới lầu. 2 em bán được gần 20 vé. Người đi qua lại nói là ở dưới lầu, ngay sảnh chính, mấy bàn raffle bán hơn 200 vé.
Giờ về, gặp Andy đứng sẳn ở cổng chính. Em buồn so, muốn khóc. 2 má con đi bộ ra trạm xe buýt. Em ấm ức kể là không biết “ai đó” cho rằng Student Council phải lãnh vụ bán raffle, nên em không được tham gia mấy việc khác. Đóng kịch vui hơn nhiều, hướng dẫn phụ huynh khi vào lớp tham quan quan trọng hơn, giúp phụ huynh điền câu hỏi điều tra thú vị hơn. Em thất vọng vô cùng với buổi tối. Chẳng thể nào an ủi được con. 2 má con im lặng. Nhớ thời đi học, cũng có lúc mình rơi vào tâm trạng y như vậy. Làm cái này thì lại thấy cái kia hay hơn.
07 Thứ Ba Tháng 5 2013
Posted in Chuyện hàng ngày
Một lần, sau khi Andy vừa ra khỏi phòng tắm, mình thì thào “Nè, bên công ty nước thành phố vừa gọi cho ba, họ nói là cái đồng hồ nước nhà mình nhảy cao quá xá. Có ai trong nhà mình đang xài hết nửa hồ Ontario” Anh chàng trợn mắt “Sao mà người ta truy ra được tới nhà mình?”. Kevin phá ra cười. Andy dỗi. Thật tình là Andy tắm rất lâu và mỗi khi mở nước là ào ào.
Tuần qua, Andy tham gia chương trình cắm trại 3 ngày ở Albion Hill. Em khoe là cả lớp được đánh giá A về phần Sustainability. Mọi hoạt động sử dụng nước, thức ăn, thức uống, điện, gas…và rác thải của tất cả các thành viên sẽ được ghi lại. Cuối chương trình, tổng kết và so sánh xem có phí phạm khoản nào không.
- ra khỏi phòng tắt đèn
- tắm đúng 5 phút
- lấy bao nhiêu thì ăn cho hết, không để lại chút gì thừa trên dĩa (vì nếu đổ đi thì coi như là rác) (tương tự với nước uống)
- chia phần snack vừa đủ, không dư – không thiếu cho 3 ngày
- phân loại rác đúng chỗ (recycle, compost, garbage), trong lúc đi rừng, không xả rác
- khi làm lửa trại, chỉ lấy đúng số gỗ cần thiết để đốt, và duy trì lửa
Ngay cả que kem bằng gỗ cũng không vất xuống đất vì que đó đã được xử lý hóa chất, tẩy trắng và ép lại. Nên bọn thú rừng nhai vào thì không an toàn. Tốt nhất là cho vào thùng recycle.
Tối qua, mình để ý thấy Andy không còn nhẩn nha trong phòng tắm nữa. Nhưng sau đó thì thấy ngồi gãi đầu !!!
01 Thứ Tư Tháng 5 2013
Posted in Chuyện hàng ngày, Lan man
3 má con đi Chess Club. 2 anh em ngồi sau, nói chuyện với nhau. Một lúc thì im lặng. Kevin hỏi:
- Mom, are we there yet?
- Not yet!
- This street looks familiar. Did we just passed it a few minutes ago?
- What do you mean?
- I mean… you lost!
Andy:
- Mom, why don’t you turn on the GPS?
- Piece of cake. I know the way.
- Seriously mom, we have only 14 minutes. And I don’t see we are anywhere near the Club.
- I have my cell phone. We can always call Daddy!
2 anh em:
- MOMMMM!
01 Thứ Tư Tháng 5 2013
Posted in Chuyện hàng ngày, Lan man
Vừa cắt xong một dĩa dưa hấu, Kevin cầm miếng đầu tiên và hỏi liền “Có kêu Andy ăn không?”. Mình nói “Andy đang ở trong toilet. Khi nào xong thì ăn. Con cứ ăn trước đi.”. Kevin cầm thêm một miếng tay kia và chạy thót lên lầu, vừa đi vừa kêu “Andy ơi, Andy ơi, có dưa hấu nè. Ăn không?”.
Sáng nay, Andy nôn nóng cho chuyến đi cắm trại 3 ngày nên thức dậy sớm, không cần ai kêu. Andy vừa đặt chân vào phòng ăn là mình nghe tiếng chân Kevin ngay sau. Andy hỏi “Anh làm em thức dậy hả?”. Kevin sụt sịt. 2 đứa ôm nhau. Andy an ủi “Nè, nếu tối nay mà nhớ anh thì lấy cái máy chụp hình ra, xem lại mấy cái hình mình chụp chung đó. Có mấy cái clip nữa. Đảm bảo coi là hết buồn. Rồi có má nữa nè, má sẽ chơi với em.”
Khi áo của Andy chật mà vẫn mới thì mình sẽ giữ lại cho Kevin. Em sẽ kể trúng phóc Andy mặc khi nào, kỷ niệm ra sao. Có những cái áo ”ruột” nên Andy cứ ráng giữ, mặc vào nhìn như cây chả lụa. Mình cầm đưa cho Kevin, dặn là “Của con nè. Đừng cho Andy đụng vào”. Thế là em sướng mê tơi.
Những khi bực mình nhau, Kevin không bao giờ cho Andy vào danh sách Best Friend. Danh sách sẽ chỉ có ba, má và bạn gấu Teddy. Nhưng thật ra, chỉ cần Andy nhào vào ôm Kevin một cái hay bẹo má hay chu mỏ là cơn thịnh nộ của Kevin sẽ tan biến ngay. Chỉ cần Andy xuống nước xin lỗi là Kevin tha thứ ngay lập tức chỉ vì Kevin thương Andy nhiều nhất
30 Thứ Ba Tháng 4 2013
Posted in Học
Mấy hôm nay, Kevin cứ hỏi liệu mình có dự buổi Author Celebration cuối cùng trong năm học này của em không. Đây là một sự kiện quan trọng hàng tháng, tổ chức trong lớp. Có những thầy cô làm tốt việc của họ, nhưng có những người như cô giáo D’Alexandro làm tốt hơn và nhiều hơn cho học trò mình, cụ thể là sự kiện này.
Mỗi đầu tháng, các bạn sẽ được chia thành từng nhóm, chung một đề tài và đến Author Celebration sẽ trình bày thành quả của mình. Thường đề tài liên quan đến chủ đề chính của môn Toán, Đọc hay Khoa học của tháng. Các bạn sẽ viết chung và viết riêng, theo những hình thức viết cô hướng dẫn, xong sẽ được in ra và trưng bày trong lớp. Cô cung cấp đủ đạo cụ để thực hiện.
Một số đề tài như sau:
- Bạn hãy nghĩ ra một ngày lễ mới, lý do, cách ăn mừng. Nhóm K bày ra ngày Candy Day. Có nhóm chọn ngày Doll Day (chắc toàn bạn gái trong nhóm này).
- Bạn hãy tạo ra một mô hình bằng tuyết dựa trên những hình dạng đã học trong môn hình học. K và Tyler làm Snow Dog.
- Viết về chiếc bánh mì kẹp tuyệt vời nhất. Bánh của nhóm K có nhân kẹo.
- Viết thư mời sinh nhật, lên chương trình của buổi tiệc và cả thực đơn.
Chương trình khoảng 45 phút, bao gồm phần trình bày của mỗi nhóm, thảo luận cùng phụ huynh, phụ huynh góp ý bằng cách viết và dán lên phần minh họa, và văn nghệ 1 tiết mục. Ngắn gọn và đầy đủ. Có lần, cô giáo kể rằng K lần đầu tiên tham gia nhóm, em rất bực bội vì các bạn không ai nghe ai. Sau một lúc, hết chịu nổi, K nói các bạn im lặng, từng người thay phiên nhau nói. Nếu không thì em xin chuyển sang nhóm khác. Từ lần đó, em thường được làm thủ lĩnh nhóm và các bạn thích khi được vào chung nhóm với K.
Cách mời phụ huynh tham gia sự kiện này cũng đặc biệt. Các bạn tự vẽ thiệp và đưa cho ba mẹ. Có lần mình nhận thư mời qua bưu điện
. Phụ huynh tham gia rất đông. Lần nào cũng chật lớp. Mình nhớ một lần về sớm, chạy kịp vào lớp khoảng 15 phút trước khi chương trình kết thúc, K cười toe toét. Có lẽ Author Celebration sẽ là những kỷ niệm đáng nhớ nhất của K và các bạn trong lớp cô D’Alexandro năm nay.
30 Thứ Ba Tháng 4 2013
Posted in Chuyện hàng ngày, Lan man
Tháng 5. Cảm giác mệt mỏi với quần áo dày cộp và niềm tha thiết được mặc áo đầm dây, mang giày cao gót dạo phố phường thật mãnh liệt. Ở cái xứ mà nửa năm lạnh teo như Canada thì tháng 5 là khoảng thời gian lòng người thường có nhiều tâm tư. Mấy hôm nay, đề tài rôm rả trong giờ ăn trưa là làm sao lấy lại dáng ngọc của hè năm trước.
Một bà chị gốc Ý, tròn tròn, là người mở đầu đề tài này. Chị theo nhiều trường phái ăn kiêng, mỗi lần bắt đầu ai cũng biết, tự kết thúc lặng lẽ, và rồi lại rất phấn khởi khi tìm ra một phương pháp mới. Tuần này, chị rủ thêm 2 người trong văn phòng làm theo. Trong 4 tuần, sẽ chỉ ăn thịt gà không mỡ (lean meat) và rau tươi. Tuyệt đối không mì-cơm-bánh mì, không chip, không trái cây. Hạn chế tối đa đường, dù là đường tự nhiên. Chị bảo đảm sẽ có kết quả mỹ mãn. Sau đó, sẽ mở rộng thực đơn ra, nhưng vẫn hạn chế đường và tinh bột.
Mình ý kiến là sao không kết hợp thêm đi bộ? đi bộ vừa rẻ vừa khỏe và có tác dụng lắm. 3 bạn này nhìn mình và cùng nói “Ngày mai, đừng ăn chung với tụi này nghen. Nhìn phần ăn trưa là thấy ghét!!!”.
24 Thứ Tư Tháng 4 2013
Posted in Đọc
Tuyển tập thơ của tác giả Jack Prelutsky là một tập hợp những bài thơ ngắn, dí dỏm, vần điệu và đề tài gần gũi với các bạn nhỏ. Có lẽ một trong những giây phút dễ chịu và yên bình nhất là ôm Kevin và 2 má con thay nhau đọc từng trang một. Vài bài thơ rất ngớ ngẩn, nhưng Kevin lại thích. Riêng mình thì thích bài này. Bạn đọc chơi.
My dog may be a genius,
and in fact, there’s little doubt.
He recognizes many words,
unless I spell them out.
If I so much as whisper “walk,”
he hurries off at once
to fetch his leash… it’s evident
my dog is not a dunce.
I can’t say “food” in front of him,
I spell f-o-o-d,
and he goes wild unless I spell
his t-r-e-a-t.
But recently this tactic
isn’t working out too well.
I think my d-o-g has learned
to s-p-e-l-l.
24 Thứ Tư Tháng 4 2013
Posted in Đọc
‘What’s this you’re writing?’ asked Pooh, climbing onto the writing table
‘The Tao of Pooh,’ I replied.
The how of Pooh?’ asked Pooh, smudging one of the words I had just written.
‘The Tao of Pooh,’ I replied, poking his paw away with my pencil.
‘It seems more like the ow! of Pooh,’ said Pooh, rubbing his paw.
‘Well, it’s not,’ I replied huffily.
‘What’s it about?’ asked Pooh, leaning forward and smearing another word.
‘It’s about how to stay happy and calm under all circumstances,’ I yelled.
‘Have you read it?’ asked Pooh.